Chiều ba mươi cuối năm luôn là khoảnh khắc đặc biệt nhất trong tâm thức người Việt. Không phải mùng Một, cũng chẳng phải những ngày du xuân rộn ràng, mà chính bữa ba mươi mới là nơi giá trị tinh thần của Tết được bộc lộ trọn vẹn và sâu sắc nhất.
Bữa ba mươi – nơi Tết thật sự bắt đầu
Những đứa con lớn lên trong hương vị Tết mà hiếm khi biết rằng mẹ đã “tưới tắm” mùa xuân bằng điều gì.
Không ai thấy hết những giọt mồ hôi sau bếp. Không ai đếm được những lần thức khuya hong khô từng bộ quần áo mới. Thế nhưng năm nào Tết cũng vẫn đủ đầy hương sắc, vẫn ấm áp như chưa từng vơi đi.
Chiều ba mươi, mâm cúng được bày ra trang trọng. Khói nhang bảng lảng như nối hai thế giới âm – dương trong một khoảnh khắc linh thiêng. Người Việt coi đó là thời điểm để dừng lại, để làm mới tâm hồn sau một năm bộn bề, để xếp lại những vui buồn cũ và mở ra một khởi đầu mới.
Chính vì thế, bữa ba mươi Tết không đơn thuần là một nghi thức, mà là một chặng dừng tinh thần của mỗi gia đình.
Giá trị tinh thần của Tết không nằm ở vật chất
Tết không nằm ở mâm cao cỗ đầy hay những phong bao lì xì dày mỏng.
Tết nằm trong ánh mắt mong chờ, trong nồi bánh nghi ngút khói, trong tiếng chổi quét sân chiều cuối năm.
Giá trị tinh thần của Tết Việt Nam không thể đong đếm bằng tiền bạc. Đó là tiếng gọi của đoàn viên – thứ âm thanh vang xa đến mức dù con người ở tận cùng trái đất, vẫn thấy lòng mình hướng về quê nhà mỗi độ xuân sang.
Chiều ba mươi là lúc mọi thành viên trong gia đình đều có vai trò của riêng mình.
Cha và anh tắm táp xong, đứng trước hiên nhà ngắm hoa trước gió.
Mẹ lặng lẽ nhóm lại bếp lửa.
Chị đứng chải tóc trước gương, ánh mắt ánh lên niềm háo hức.
Chính những điều giản dị ấy làm nên ý nghĩa thiêng liêng của Tết.
ký ức Tết đậm nhất vẫn là chiều ba mươi?
Khi còn nhỏ, trẻ con chỉ mong đến mùng Một để được mặc đồ mới, đi chúc Tết và vui chơi. Nhưng lớn lên rồi mới nhận ra, những ngày mùng thường trôi qua khá nhạt. Điều còn lại sâu nhất trong ký ức lại chính là chiều ba mươi.
Đó là mồ hôi của mẹ.
Là nụ cười của cha.
Là ánh lửa vàng run rẩy ngoài sân.
Là cảm giác một năm cũ khép lại và hy vọng mới bắt đầu.
Mùng Một chỉ là dư âm.
Mùng Hai là phần ngọt còn sót lại.
Mùng Ba, Mùng Bốn… Tết dần phai.
Nhưng chiều ba mươi cuối năm thì không bao giờ mất.
Tết – hành trình trở về với yêu thương
Trong nhịp sống hiện đại, khi nhiều giá trị truyền thống đang dần thay đổi, bữa cơm chiều ba mươi vẫn giữ nguyên sức nặng tinh thần của nó. Đó là khoảnh khắc con người trở về với gia đình, với cội nguồn, với chính mình.
Tết thật ra không bắt đầu từ pháo hoa rực rỡ.
Tết bắt đầu từ sự chuẩn bị.
Từ những yêu thương được gom góp suốt một năm dài.
Và có lẽ, đến khi đủ trưởng thành, người ta mới hiểu:
Tết – thật ra – là mẹ.
- Khúc ba mươi | NTS





Đăng nhận xét