Sau 31 năm mòn mỏi tìm con, người mẹ ở Lạng Sơn đã vỡ òa hạnh phúc khi nhận ra đứa con trai thất lạc từ năm 1994 – chỉ từ một cuộc gọi video xuyên biên giới.

Chỉ cần nhìn qua màn hình điện thoại, thấy đôi mắt và khóe miệng giống hệt chồng mình thời trẻ, bà Âu Thị Minh (64 tuổi, thị trấn Na Sầm, tỉnh Lạng Sơn) đã tin chắc: người đàn ông bên kia màn hình chính là đứa con trai đầu lòng thất lạc suốt 31 năm.

Mất con trong ngày Quốc khánh 2/9/1994

Ký ức đau đáu ấy đưa bà Minh trở về ngày 2/9/1994, tại sân vận động Đông Kinh (thị xã Lạng Sơn cũ). Hôm đó, bà dắt theo con trai đầu lòng tên Hoàng, khi ấy mới 7 tuổi, đi bán chè dạo trước cổng sân vận động trong dịp diễn ra trận bóng đá nữ Việt Nam – Trung Quốc.

Bức ảnh duy nhất Hoàng chụp cùng bố và em trai trước khi bị thất lạc. Ảnh gia đình cung cấp

Giữa trưa nắng, bà dặn con đứng trong bóng râm chờ mẹ. Nhưng khi quay lại, đứa trẻ đã biến mất.

Ban đầu, bà nghĩ con về nhà ngoại gần đó như mọi lần. Đến tối không thấy con đâu, cả gia đình tá hỏa, tỏa đi tìm khắp nơi – từ thị xã đến các vùng lân cận – nhưng vô vọng.

Vợ chồng bà Minh in ảnh con, mang hồ sơ đi khắp các cửa khẩu Lạng Sơn, nhờ lực lượng biên phòng hỗ trợ. Thế nhưng, nhiều tháng rồi nhiều năm trôi qua, vẫn không có bất kỳ manh mối nào.

31 năm sống trong nỗi đau mất con

Suốt 31 năm, nỗi đau ấy chưa từng nguôi ngoai. Mỗi dịp Quốc khánh, ký ức mất con lại như xé lòng người mẹ.

Lòng tôi lúc nào cũng như có tảng đá đè lên, bà Minh nghẹn ngào.

Có lúc quẫn trí, bà từng nghĩ đến việc giả làm người điên để sang Trung Quốc tìm con, bỏ lại đứa con nhỏ hai tuổi cho chồng chăm sóc. Nhưng gia đình ngăn cản vì sợ “đi không tìm được con, lại mất mạng nơi đất khách”.

Năm 2012, bà gửi đơn cầu cứu chương trình tìm người thân thất lạc, nhưng không nhận được hồi đáp. Dẫu vậy, trong sâu thẳm, vợ chồng bà chưa bao giờ thôi hy vọng.

Đến tháng 10/2025, sau ba thập kỷ mỏi mòn, bà Minh đau đớn nói với con trai thứ:

Tết này, lập bàn thờ cho anh con…

Phép màu xuất hiện sau một tuần

Chỉ một tuần sau câu nói ấy, phép màu xảy ra.

Bên kia biên giới, người con trai thất lạc – nay mang tên Trần Phúc Hưng, sống tại Quảng Đông (Trung Quốc) – cũng đã gần 20 năm đi tìm cha mẹ ruột.

Hoàng bật khóc trong giây phút gặp lại mẹ, cuối tháng 11/2025. Ảnh gia đình cung cấp

Anh nhớ rõ mình từng là đứa trẻ Việt Nam, tên Hoàng, bố tên Khanh, nhưng không biết quê chính xác ở đâu. Năm 7 tuổi, khi đứng một mình dưới bóng râm, có hai người lạ đến dắt anh đi “tìm mẹ”. Sau một đêm băng rừng, vượt núi, cậu bé tỉnh dậy ở một nơi hoàn toàn xa lạ.

Hoàng được một gia đình Trung Quốc nhận nuôi, cho ăn học đến hết phổ thông rồi đi làm công nhân. Dù được yêu thương, anh chưa từng quên nguồn cội.

Từ năm 21 tuổi, Hoàng nhiều lần vượt biên về Việt Nam tìm gia đình nhưng đều thất bại. Có lần, anh bán hết số vàng tích góp để làm lộ phí, song vẫn tay trắng quay về.

Tháng 11/2025, biết đến một kênh tìm người thân trên mạng xã hội, Hoàng đăng thông tin cầu cứu. Tình cờ, người em trai ở Việt Nam xem được video, nhận ra những chi tiết trùng khớp với anh trai thất lạc năm xưa.

Vết sẹo nhỏ – bằng chứng không thể chối cãi

Trong cuộc gọi video đầu tiên, ông Chu Đức Khanh (63 tuổi) run run hỏi:

“Lúc con đi, móng tay út bên phải có lành không?”

Bên kia màn hình, Hoàng giơ tay, vết sẹo vẫn còn nguyên:

“Con bị bật móng tay…”

Người cha gần như bật khóc:

“Đúng là con rồi! Hai ngày trước khi mất tích, con chơi với anh họ, bị kẹt tay vào cửa ô tô.”

Suốt sáu đêm liền, vợ chồng ông Khanh không thể chợp mắt – khóc vì mừng, vì thương con.

Đoàn tụ sau 31 năm lưu lạc

Không chờ thêm được nữa, Hoàng xin visa về Việt Nam chỉ sau một tuần.

Anh Hoàng (thứ hai từ trái sang) chụp ảnh lưu niệm bên mẹ (áo đỏ) và người thân, tháng 11/2025. Ảnh gia đình cung cấp

Cuối tháng 11/2025, một chuyến xe từ Na Sầm ra cửa khẩu Hữu Nghị đón người con thất lạc. Vừa về đến nhà, Hoàng sà vào lòng mẹ, nói bằng tiếng Việt chưa tròn câu:

“Mẹ ơi, thịt của mẹ cũng là thịt của con. Nhà của con là trong bụng mẹ…”

Khoảnh khắc đoàn tụ của mẹ con bà Minh. Video gia đình cung cấp

Suốt một tháng ở Việt Nam, Hoàng đi thăm họ hàng, học lại tiếng Việt, viếng mộ bà ngoại – người đã qua đời trong day dứt vì chưa tìm được cháu.

Đi đâu, anh cũng nắm chặt tay mẹ. Ban đêm, Hoàng xin ngủ cùng mẹ vì “sợ mẹ không còn bên cạnh”.

Một cái kết trọn vẹn cho nỗi đau lớn nhất đời người

Dù mẹ mong con chuyển hẳn về Việt Nam, Hoàng vẫn muốn đi lại giữa hai đất nước:

“Bố nuôi bên Trung Quốc rất thương con. Con không thể bỏ ông lúc tuổi già.”

Tết năm nay, Hoàng dự định trở về Việt Nam cùng cha mẹ và em trai để bù đắp những năm tháng thiếu hơi ấm tình thân.

Sau 31 năm lưu lạc, nỗi đau lớn nhất đời người của vợ chồng bà Minh cuối cùng cũng được khép lại.

“Cuộc đời chúng tôi, từ nay đã trọn vẹn…”

Theo : vnexpress.net 

Post a Comment

Bài trước Bài sau