Cụ bà U90 bền bỉ đan hàng nghìn chiếc áo len gửi trẻ em vùng cao
Giữa lòng Hà Nội ồn ào, vẫn có một góc nhỏ thật ấm áp — nơi cụ Trọng, gần 90 tuổi, ngày ngày cặm cụi với cuộn len và đôi kim, dệt nên những chiếc áo ấm gửi tới các em nhỏ vùng cao.
![]() |
ngôi nhà của cụ Nguyễn Thị Trọng không bao giờ thiếu vắng những cuộn len |
![]() |
| cụ Nguyễn Thị Trọng |
Đã hơn mười năm, cụ âm thầm đan hàng nghìn chiếc áo, mỗi năm lại “vượt chỉ tiêu” chính mình. “Còn khỏe là còn đan”, cụ cười hiền, đôi tay run run nhưng vẫn khéo léo. Có năm, cụ hoàn thành hơn 140 chiếc áo, gửi theo các chuyến xe thiện nguyện đến tận Sơn La, Điện Biên, Lai Châu – nơi những mùa đông rét cắt da, trẻ em vẫn đến lớp trong manh áo mỏng.
Hơi ấm từ tấm lòng người bà Hà Nội
Mỗi chiếc áo cụ gửi đi đều được nhóm thiện nguyện lưu lại hình ảnh khi trao tặng. Nhìn các em nhỏ vui mừng khoác lên tấm áo len, cụ nói:
“Chỉ cần nghe phụ huynh hay cô giáo gọi điện cảm ơn là tôi vui lắm rồi.”
Những cuộc gọi ấy – tưởng nhỏ thôi – lại là nguồn động lực để cụ tiếp tục ngồi bên khung cửa sổ, đan thêm từng mũi len mới. Cụ không nhớ nổi mình đã làm được bao nhiêu cái, chỉ nhớ rõ rằng: “Áo có ấm không, các con có đẹp không nhỉ?”
![]() |
| cụ Nguyễn Thị Trọng |
Với cụ, đan áo không chỉ để “chống rét” cho trẻ nhỏ, mà còn là cách truyền hơi ấm yêu thương, giúp các em có thêm niềm tin và hy vọng giữa vùng núi xa xôi.
“Nếu không vì có cháu yêu, làm sao tôi lại đan nhiều như bây giờ.”
Ở tuổi gần trăm, cụ vẫn minh mẫn, vẫn nhớ từng đường kim mũi chỉ. Đan bằng trí nhớ, bằng tâm niệm, cụ dệt vào mỗi chiếc áo niềm tin rằng: khi lòng người còn ấm, mùa đông sẽ không bao giờ lạnh.
Lan tỏa việc tốt giữa đời thường
Hình ảnh cụ Trọng không chỉ khiến người xem xúc động mà còn truyền cảm hứng cho nhiều thế hệ. Giữa thời hiện đại, khi vật chất ngày càng dư dả, câu chuyện của cụ nhắc ta nhớ rằng:
sự tử tế giản dị vẫn luôn là ngọn lửa ấm nhất trong cuộc đời này.
![]() |
| cụ Nguyễn Thị Trọng |




Đăng nhận xét